Em rất buồn, chỉ là em không nói ra mà thôi

348

Người ta bảo, yêu nhau là duyên, mà có đến được với nhau hay không đó là nợ. Và có lẽ, nếu chúng ta đi ngang qua đời nhau, đó là do duyên phận. Em sẽ nhớ những ngày tháng chúng ta ở bên nhau, em sẽ nhớ những lần anh siết tay em thật chặt, em sẽ nhớ những nụ hôn mà anh đã trao cho em, say đắm và đầy đam mê, nhưng em sẽ còn nhớ hơn nữa cái cách mà anh đã rời xa em như thế nào.

Anh à, thật sự khi yêu, em đã đặt quá nhiều niềm tin nơi anh, mặc dù người ta vẫn hay bảo đừng nghe đàn ông nói hãy nhìn đàn ông làm, đừng chọn cách thấu hiểu mà hãy nhìn thực tế, bởi vì những điều em nghĩ và em hiểu chỉ là em suy nghĩ ra mà thôi chẳng ai hiểu chẳng ai thấu cho em. Ngay cả quyền giận em cũng không có, vì mình là gì của nhau mà buồn mà giận, có lẽ cũng chỉ là những người bạn mà thôi.

Em rất buồn, chỉ là em không nói ra mà thôi

Anh đã bảo không rời xa em cơ mà

Anh bảo không cần hứa hẹn chỉ biết lòng luôn hướng về nhau….

Em đã từng bảo đừng bắt đầu một mối quan hệ vì em cũng mệt mỏi rất nhiều. Nhưng rồi tình cảm của anh khiến em bớt đơn độc giữa đời hơn. Em luôn nghĩ em nợ anh điều gì đó, rồi cứ thế ở bên nhau. Mỗi sáng thức dậy suy em nghĩ đến đầu tiên là anh, trước khi đi ngủ em cũng nhớ đến một người đó là anh. Hình như trong giấc mơ em gặp anh.

Em rất buồn, chỉ là em không nói ra mà thôi…

Có những ngày chỉ đợi tin nhắn của ai đó, để làm gì em cũng không biết nữa. Có một tình yêu khi mà ta cố thấu hiểu một người đau đớn quá, luôn phải cố để hiểu, tìm mọi lí do chỉ để giải thích cho người ta tại sao người ta im lặng, tại sao người ta than cô đơn buồn, người ta nói chưa có người yêu. Vậy những gì nói với mình là gì?

Em rất buồn, chỉ là em không nói ra mà thôi

Em rất buồn, rất buồn anh à, chỉ là em không nói ra

Anh này, tạm biệt anh nhé, em sẽ quên người từ đây…

Em mệt vì phải đoán phải hiểu…

Em mỏi vì cứ đợi chờ một điều gì đó xa xôi quá, có lẽ mãi mãi cũng không thuộc về em.

Anh bảo em không hiểu anh nhưng anh có biết chính anh không muốn em hiểu, anh không muốn em xen vào cuộc vui của anh, giữa những mối quan hệ, giữa những bộn bề lo toan.

Anh này, một người cứ im lặng ở bên anh hôm qua hôm nay là em nhưng ngày mai em sẽ quên anh nhé.

Rồi sẽ có một ngày em đến một nơi anh từng đến và thì thầm với gió, gió ơi gửi đến anh một lời: tạm biệt anh nhé, thế giới của anh trước không có em, sau này cũng sẽ không có em

Em rất buồn, chỉ là em không nói ra…

Tạm biệt anh nhé.

Sài Gòn: 2h sáng hôm nay.

Comments

Bình luận nổi bật

SHARE